About

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Zombies & Trains! v1.10 (Game cho Android)

Lữ Zombies đáng gét ở khắp mọi nơi. Chúng tấn công tất cả mọi thứ chúng đi qua. Ngay cả đến đường sắt cũng bị phá hủy. Nhiệm vụ của bạn là gì ??? Hãy bảo vệ đường tàu để giải thoát cho người dẫn thoát khỏi lũ Zombies đáng sợ đó nhé.
Ảnh giới thiệu game :
Video giới thiệu game :
Phiên bản hiện tại : v1.10
Game cho Android : 2.1 và mới hơn
Thể loại : Phòng thủ
Dung lượng : 25.22MB
Link tham khảo từ Google Play : Android Market

Hãy truy cập gamekhung.blogspot.com để tải nhiều game khủng nhé.

Đây là một trong những game mà Gamekhung.blogspot.com mất rất nhiều công để tìm kiếm và up lên, nên hi vọng được các bạn ủng hộ bằng cách ấn share Facebook hoặc Google + ở bên góc phải nhé. Tks các bạn nhiều.

Tải luôn (Bản chuẩn Google không quảng cáo dành cho Mobile)

Chú ý : Link chỉ hỗ trợ trên 3G/GPR

Tải luôn (Có quảng cáo dành cho PC hoặc tải qua wifi)

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

Kim bình mai v1.0 (Game 18+)

Nội dung truyện chủ yếu mô tả cuộc đời nhiều tội ác và trụy lạc của nhân vật Tây Môn Khánh, hiệu Tứ Truyền, là người Thanh Hà, vốn là chủ một hiệu thuốc nhưng không ưa đọc sách, chỉ giỏi chơi bời phóng đãng, lại kết bạn với một bọn du côn đàng điếm. Ông này đã có một vợ chính và ba người thiếp, nhưng thấy Phan Kim Liên có nhan sắc, ông liền lập mưu giết chết chồng nàng là Võ Đại (trong Thủy Hử truyện ghi là Võ Đại Lang), rồi cưới nàng làm thiếp.
Ảnh giới thiệu game :
Phiên bản hiện tại : v1.0 
Game cho Android : 2.3 và mới hơn
Thể loại : 18+
Dung lượng : 2MB
Link tham khảo từ Google Play : Android Market

Hãy truy cập gamekhung.blogspot.com để tải nhiều game khủng nhé.

Đây là một trong những game mà Gamekhung.blogspot.com mất rất nhiều công để tìm kiếm và up lên, nên hi vọng được các bạn ủng hộ bằng cách ấn share Facebook hoặc Google + ở bên góc phải nhé. Tks các bạn nhiều.

Tải luôn (Bản chuẩn Google không quảng cáo dành cho Mobile)

Chú ý : Link chỉ hỗ trợ trên 3G/GPR

Tải luôn (Có quảng cáo dành cho PC hoặc tải qua wifi)

Sleepwalker's Journey v1.2 (Game cho Android)

Bạn nghĩ rằng trong giấc mơ mình sẽ làm gì. Sẽ mộng du đi mọi nơi như nhân vật cô bé trong game này không. Đồ họa rất đẹp ngộ nghĩnh và dễ thương. Đây là một game phiêu lưu nhẹ nhàng nhưng rất hay.
Ảnh giới thiệu game :
Video giới thiệu game :
Phiên bản hiện tại : v1.2 
Game cho Android : 2.3 và mới hơn
Thể loại : Giải trí
Dung lượng : 59.70MB
Link tham khảo từ Google Play : Android Market

Hãy truy cập gamekhung.blogspot.com để tải nhiều game khủng nhé.

Đây là một trong những game mà Gamekhung.blogspot.com mất rất nhiều công để tìm kiếm và up lên, nên hi vọng được các bạn ủng hộ bằng cách ấn share Facebook hoặc Google + ở bên góc phải nhé. Tks các bạn nhiều.

Tải luôn (Bản chuẩn Google không quảng cáo dành cho Mobile)

Chú ý : Link chỉ hỗ trợ trên 3G/GPR

Tải luôn (Có quảng cáo dành cho PC hoặc tải qua wifi)

Extreme Skater v1.0.6 (Game cho Android)

Trượt ván vượt qua các thử thách mọi hiểm từ khu rừng bí ẩn đến nhà máy chế tạo. Đây là một game trượt ván có cốt truyện phiêu lưu khá hay và chất lượng. Hãy thử và cảm nhận nhé các bạn.
Ảnh giới thiệu game :
Video giới thiệu game :
Phiên bản hiện tại : v1.0.6
Game cho Android : 2.3 và mới hơn
Thể loại : Giải trí
Dung lượng : 29.09MB
Link tham khảo từ Google Play : Android Market

Hãy truy cập gamekhung.blogspot.com để tải nhiều game khủng nhé.

Đây là một trong những game mà Gamekhung.blogspot.com mất rất nhiều công để tìm kiếm và up lên, nên hi vọng được các bạn ủng hộ bằng cách ấn share Facebook hoặc Google + ở bên góc phải nhé. Tks các bạn nhiều.

Tải luôn (Bản chuẩn Google không quảng cáo dành cho Mobile)

Chú ý : Link chỉ hỗ trợ trên 3G/GPR

Tải luôn (Có quảng cáo dành cho PC hoặc tải qua wifi)

Theme Park v4.2.1 (Game cho Android)

Đây có thể được coi là một game có sự đầu tư vô cùng kĩ lưỡng của hãng EA. Mô phỏng một công viên giải trí thu nhỏ chỉ trong một game chưa đến 200MB thật là quá tuyệt vời. Đồ họa sống động như là bạn đang tham gia vui chơi ở một công viên vậy. Hãy thử và cảm nhận nhé các bạn.
Ảnh giới thiệu game :
Video giới thiệu game :
Phiên bản hiện tại : v4.2.1
Game cho Android : 2.3 và mới hơn
Thể loại : Giải trí
Dung lượng : 174.06MB
Link tham khảo từ Google Play : Android Market

Hãy truy cập gamekhung.blogspot.com để tải nhiều game khủng nhé.

Đây là một trong những game mà Gamekhung.blogspot.com mất rất nhiều công để tìm kiếm và up lên, nên hi vọng được các bạn ủng hộ bằng cách ấn share Facebook hoặc Google + ở bên góc phải nhé. Tks các bạn nhiều.

Tải luôn (Bản chuẩn Google không quảng cáo dành cho Mobile)

Chú ý : Link chỉ hỗ trợ trên 3G/GPR

Tải luôn (Có quảng cáo dành cho PC hoặc tải qua wifi)

FLASHOUT 3D v1 (Game cho Android)

Đua ô tô hay mô tô đã quá bình thường rồi phải không. Bạn muốn thử cảm giác đua phi thuyền nó thế nào không ??? Vâng đây là một game đua phi thuyền 3D cực hay. Cực kì hấp dẫn. Đảm bảo không thua kém gì các game đua xe kinh điển trên Android cả.
Ảnh giới thiệu game :
Video giới thiệu game :
Phiên bản hiện tại : v1
Game cho Android : 2.3 và mới hơn
Thể loại : Đua xe
Dung lượng : 75.16MB
Link tham khảo từ Google Play : Android Market

Hãy truy cập gamekhung.blogspot.com để tải nhiều game khủng nhé.

Đây là một trong những game mà Gamekhung.blogspot.com mất rất nhiều công để tìm kiếm và up lên, nên hi vọng được các bạn ủng hộ bằng cách ấn share Facebook hoặc Google + ở bên góc phải nhé. Tks các bạn nhiều.

Tải luôn (Bản chuẩn Google không quảng cáo dành cho Mobile)

Chú ý : Link chỉ hỗ trợ trên 3G/GPR

Tải luôn (Có quảng cáo dành cho PC hoặc tải qua wifi)

Nghĩ đầu năm (Truyện ngắn)


Nếu một sớm mai thức giấc, người mà bạn hằng yêu thương, bạn hằng nghĩ họ sẽ đi cùng bạn đến cuối cuộc đời, nói với bạn rằng: "Em đã hết yêu anh", bạn sẽ thế nào?

***

May thay, tôi chưa từng được nghe điều đó trong suốt những cuộc tình tôi đã đi qua. Cuộc tình đầu tiên kéo dài năm năm, kết thúc không phải vì đã hết yêu nhau mà là vì những sai lầm tiếp nối sai lầm. Khi mà cả hai chỉ chăm chăm giữ cái TÔI của mình, hiếu thắng và ích kỷ. Chúng tôi làm tổn thương nhau như một cách để chứng tỏ bản thân mình. Cô ấy có bạn trai khác, tôi cũng phải có bạn gái khác. Hành hạ nhau bằng những lời nói, hành động hiếu thắng. Bây giờ, cô ấy cũng đã có gia đình và có con. Nhưng tôi biết, như tôi, cô ấy vẫn còn đau đớn biết bao nhiêu mỗi khi nhớ lại mối tình đầu của hai đứa.

Thế nên, có một lần, trước ngày cô ấy cưới, cô ấy bảo: "Bạn trai em có thể không được như anh, nhưng anh ấy cũng sẽ không làm đau em như anh đã từng".

Cũng như tôi, cô ấy sẽ bình an với gia đình nhỏ ấy. Chuyện xưa sẽ được xem như là kỷ niệm. Tôi vẫn giữ cái tên Hoài An dù chẳng phải vì còn yêu cô ây.

Cuộc tình thứ hai, ngỡ tưởng sẽ đi xa hơn. Nhung cuối cùng cũng chi được chưa đầy ba tháng. Kết thúc cuộc tình đó bằng sự biến mất. Không phải vì hết yêu mà là vì biết rằng nó sẽ chẳng đi đến đâu. Cô ấy không phù hợp với tôi.

Có lần, tình cờ tôi gặp cô ấy khi đang ngồi làm việc tại quán cà phê Tông Đản, cô ấy vẫn thế. Khi ấy tôi đã có gia đình. Tôi nhận ra rằng tôi đã không tiếp tục tình yêu ấy là đúng. Bởi có lẽ, tôi không thích một người vợ lúc nào cũng trông đợi ở chồng. Tôi sợ những người vợ mà lúc nào cũng dựa dẫm vào chồng.

Cuộc tình thứ ba với người phụ nữ đã có chồng và hơn tôi hai tuổi. Chỉ là một cơn say nắng. Thật sự chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ đi xa hơn một cơn say nắng. Thứ tình đồng nghiệp lãng mạn chỉ đến như vậy. Và chia tay cũng là bởi nó chỉ là một cơn say nắng. Không đủ để nghĩ đi xa hơn.

Tôi luôn nghĩ, sự trung thực làm nên phẩm giá của con người. Những kẻ thiếu trung thực, nói dối hay lừa dối người khác thì dù thế nào, sớm hay muộn cũng sẽ phải trả giá. Con của họ, chồng của họ và cả những người thân của họ, sẽ lừa dối lại họ mà thôi. Và khi đó, đau lắm! Khốn nạn nhất là bị quá khứ bắn đại bác vào mình. Những kẻ nói dối, lừa gạt người khác, sẽ bị quả báo bằng chính cuộc đời họ. Đến cuối đời, họ sẽ thẩm thấu nỗi đau đó.

Bản thân tôi cũng đã từng phải trả giá cho những lừa dối của mình. Nên tôi biết và tôi tin, kẻ nào lừa dối sẽ bị trả giá gấp chục lần. Những kẻ dối chồng, lừa vợ đi ngoại tình, sau này sẽ phải hứng chịu điều đó. Mà quy luật của trả giá đôi khi khắc nghiệt vô cùng, bạn không bị nhưng con bạn sẽ phải bị, phải chịu. Thế nên, khi một người bạn của tôi nói với chồng cô ta: "Anh nhìn con mà sống, anh lừa dối em, con anh sẽ phải hứng chịu. Mà con mình là con gái đấy!" thì chồng cô ta đã toát mồ hôi. Hay như khi xe tôi bị rạch yên, người mà tôi nghi ngờ nhất đã lên gặp tôi và nói: "Chú có hai đứa con gái, vì thế, chú làm gì cũng nghĩ phải để đức cho con." Và tôi tin.

Vì đúng là những gì mình làm, con mình sẽ phải chịu. Đó cũng là lý do tôi sẽ phải sống từ tế cho con của mình. Nếu tôi lừa dối vợ tôi, con tôi sau này sẽ bị người ta lừa dối. Nó gọi là quả báo nhãn tiền. Sống tử tế cho con mình. Có những kẻ thắp hương thành tâm cúng Phật nhưng sống gian xảo, lừa lọc, chôm tiền thiên hạ, sống tranh thủ, lươn lẹo, dối trá, lọc lừa, ăn cắp... thì trời cao có mắt, cúng kiếng hóa ra chỉ để trời đất biết mà thi hành án phạt. Tôi tin vào sự quả báo ấy. Thắp một nén nhang, đừng cầu xin giàu sang phú quý nếu như bạn là kẻ lười lao động.

Có những người, đến cuối đời mới nhận ra mình đã sống gian giảo khi chẳng còn một ai thân thích bên cạnh. Đến chết cũng chẳng ai hay. Đến chết cũng chẳng ai thắp một nén nhang ngày giỗ. Sẽ là quả báo nếu như về già, bạn chỉ còn một mình. Tôi nhớ bài đồng dao dành cho người lớn của Nguyễn Trọng Tạo. Có câu: "Có cha, có mẹ, có trẻ mồ côi."

Có người có cha mẹ đây mà sống như trẻ mồ côi chỉ vì cha mẹ họ chẳng lo gì cho họ.

Có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới.

Là những kẻ đi ngoại tình, bay bống với một tình yêu mà ngỡ là đã có một gia đình. Nhưng xét cho cùng, đó chi là sự ngoại tình, và mãi mãi, đó chỉ là một thứ tình yêu không bao giờ thành.

Để có một gia đình, không phải chỉ một đám cưới là đủ. Nó còn cần cả sự hy sinh hết phần đời còn lại thì mới mong có một gia đình.

Tác giả : Hoàng Anh Tú

Nơi tình yêu tái sinh (Truyện ngắn)


"Em không yêu anh".

Hiểu Đan quay đi. Chỉ còn một chàng trai đứng chơ vơ trong cái lạnh của mùa đông Hà Nội.

Ngày ấy, Đan và Huy đều là thủ khoa của trường đại học Kinh tế Hà Nội. Ngay từ khi bước chân vào giảng đường đại học, Hiểu Đan đã nổi bật hơn so với những chúng bạn cùng lứa, không chỉ học giỏi, xinh đẹp, hát hay.... mà nàng còn là một bí thư Đoàn xuất sắc.Huy cũng không kém cạnh, đẹp trai, thông minh lại là đội trưởng đội bóng đá nam của trường. Cả hai cùng học chung lớp QT203, cùng là đối tượng được bàn luận của cả trường.

Hiểu Đan hiền lành, cao ráo, lại là gái Hà Thành, nên ở Hiểu Đan hội tụ những nét tinh tú của một người con gái đất kinh kỳ. Cũng chính vì thế nàng luôn được các chàng trai săn đón...nhưng nàng vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định với những "cái đuôi" của mình.

Phạm Huy, ngôi sao của đội bóng đá trường Kinh tế. Ngay từ khi mới bước chân vào giảng đường đại học, chàng đã thu hút ánh nhìn của các bạn nữ. Ấn tượng lần đầu tiên khi gặp Huy sẽ khiến cho bạn không thể quên được chàng trai này: Vẻ ngoài vượt trội bởi chiều cao lý tưởng: 1m80, dáng chuẩn đến nỗi mấy chàng người mẫu cũng phải ghen tỵ. Là trai Hà Nội, nên chàng có một giọng nói hút hồn các cô gái. Lại ga lăng, khéo léo trong cách ăn nói nên không ai có thể ghét chàng được.

"Bạn cũng là thủ khoa năm nay à?" - Hiểu Đan nói với người đang ngồi cạnh mình.

"Uh" - Phạm Huy, gật đầu và không hề nhìn về phía người đã hỏi mình

Ấn tượng lần đầu gặp mặt làm Hiểu Đan luôn cho rằng Phạm Huy thật chảnh và khó gần, nhưng nàng đâu biết rằng, Phạm Huy sợ khi phải đối mặt với một khuôn mặt dễ thương nhất trường Kinh Tế. Huy luôn theo dõi từng cử chỉ hành động của HĐ. Từ những câu chuyện đơn thuần của 2 người bạn chung lớp, giữa Hiểu Đan và Phạm Huy đã dần dần thân nhau và hiểu nhau nhiều hơn.  Cùng chung sở thích nghe nhạc Trịnh Công Sơn, cùng thích ăn kem Tràng Tiền giữa mùa đông Hà Nội tái tê, cùng thích ăn bánh tôm Hồ Tây, cùng yêu Hà Nội... Hai người đã dần dần cảm thấy không thể thiếu người kia tự khi nào.

"2 đứa mình sẽ ở bên nhau mãi mãi, Huy nhé!"

Đan đã nói câu này trong đêm đầu tiên 2 đứa cùng trốn bố mẹ đi lang thang giữa thủ đô yêu dấu. Ngồi sau xe Đan luồn tay ôm  cậu bạn thân lúc nào cũng nhường nhịn Đan, mặc cho Đan có làm sai chuyện gì.

Huy im lặng, không trả lời mà chỉ hát vu vơ:

"An empty street,
An empty house,
A hole inside my heart,
I'm all alone and the rooms are getting smaller....."

Bài hát yêu thích của cả hai đứa. Và chỉ cần vậy thôi Đan đã hiểu rằng Huy đã đồng ý "tớ sẽ ở bên cạnh cậu mãi mãi...."

Cứ như thế tình bạn của hai người cứ dần dần thêm gắn bó, cho đến một ngày.....

"Alo, Đan hả? Chiều nay rảnh không?"

"Có, có gì không Huy?"

"Vậy 4h Huy sang đón Đan nha"

Không đợi Đan đồng ý Huy cúp máy, để mặc Đan ngơ ngác không biết có chyện gi quan trọng mà mới 12h trưa, cô bị gọi dậy trong cơn ngái ngủ.

Đúng 4h đã thấy Huy lù lù ở cửa nhà Đan. "Mình đi đâu vậy Huy?" "Đi đến nơi này để Đan hiểu Huy hơn."

Đan ngơ ngác không hiểu thằng bạn thân mọi ngày hoạt bát vui tính sao hôm này nói chuyện giống ông già quá. Đến đó rồi, Đan ngơ ngác trước cảnh vật trước mắt, một ngôi nhà toàn màu hồng với những bông hoa được kết bằng tay, trải từ ngoài cửa vào trong phòng. Đan bước vào và cảm thấy tim mình bỗng đập mạnh hơn, khi trong đó là những bức hình của Đan được ai đó chụp từ mọi góc nhìn. Có bức hình chụp nụ cười đầu tiên khi Đan bước vào lớp, có bức Đan đang đứng hát trên sân khấu khi được nhận giải thưởng hoa khôi Kinh tế, có bức chụp lúc Đan đang nằm lim dim trên bàn vào mùa thi, cũng có bức chụp lúc Đan đang khóc khi xem phim, có bức chụp Đan cười rạng rỡ trong sinh nhật tuổi 20 của mình.....Những bức chụp Đan trong mọi tư thế, mọi tâm trạng vẻ mặt...

"Huy đã chụp những bức hình đó..., Huy đã quan sát Đan từ rất lâu rồi, Huy đã tìm thấy ở đó tất cả những cung bậc cảm xúc của Đan. Huy yêu những lúc Đan cười, buồn những khi Đan khóc. Huy yêu tất cả những gì là của Đan...Huy yêu Đan!"

Giây phút hạnh phúc ấy, Đan đã trao nụ hôn đầu của mình cho Huy. Nụ hôn ngọt ngào nhất...

Và rồi họ đã yêu nhau, đã cùng nhau trải qua những năm tháng sinh viên, vui có, buồn có, giận hờn có, ghen có....Nhưng chưa bao giờ Đan và Huy cãi nhau quá lâu, để phải nói những lời làm đau khổ nhau. Tình yêu của họ đã làm cho biết bao bạn phải ghen tỵ, phải ngưỡng mộ. Tình yêu đó không có chút vụ lợi toan tính. Chỉ đơn giản là yêu.

Ra trường, cả Huy và Đan đều được nhận vào hai công ty lớn nhất nhì thành phố. Bằng tài năng và bản lĩnh của mình Huy đã sớm chứng tở được năng lực, Huy đã đảm nhận chức Phó phòng khi tuổi đời mới 25. Đan cũng vậy, giỏi giang lại xinh đẹp nên Đan luôn nhận được lời khen ngợi từ phía công ty. Tình yêu của hai người vẫn đẹp và càng lớn dần theo thời gian. Mặc dù ai cũng có những công việc của riêng mình, nhưng cả hai đều cố dành cho nhau những quan tâm chia sẽ.

Có lẽ sẽ là một chuyện tình đẹp nếu cả hai đến được với nhau. Nhưng có ai được toàn vẹn cuộc đời chứ?

***

"Xin lỗi tôi muốn gặp cô Hiểu Đan, phụ trách dự án 'BIG85', cô có thể chỉ tôi phòng của cô ấy đâu không?"

"Xin lỗi anh!, tôi là Hiểu Đan đây, anh là........"

"Giới thiệu với cô tôi là, Nguyễn Minh Quang, kiến trúc sư phụ trách thiết kế cho dự án của cô, tôi mới từ Mỹ về."

"À Vâng tôi đã nghe giám đốc nói về anh, tôi nghĩ mai anh mới đến chứ?

"Vâng tôi mới xuống sân bay và muốn bắt tay ngay vào việc..........."

Lần gặp gỡ định mệnh ấy đã làm thay đổi cuộc đời cô gái trẻ. Ở Minh Quang là cái gì đó lạnh lùng, bản lĩnh của một người từng trải, anh hiểu hết những suy nghĩ của Hiểu Đan. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt anh, cô cảm nhận được sự ấm áp, ở bên cạnh anh cô cảm thấy an toàn.

Đan vẫn yêu Huy, nhưng Đan không biết tại sao Đan lại cần cảm giác được ở bên Minh Quang. Những lúc giận hờn Phạm Huy, Đan lại gọi điện chia sẻ với Quang. Từ hai người đồng nghiệp Đan dần xem Quang như một người bạn thân rồi xa hơn một người có thể hiểu cô cần gì muốn gì mà không cần cô phải nói ra.

Thời gian Đan dành cho Huy càng ngày càng ít, thay vào đó là những cuộc đi chơi cùng với Quang....

Dần dần Đan đã thay đổi, Huy cũng ít nhiều nhận ra. Nhưng Huy luôn tin tình cảm 8 năm bên nhau đó sẽ làm cho Đan không thể rời bỏ ngày xưa. Nhưng Huy đã nhầm.

"Em xin lỗi, em yêu anh là một tình yêu đầu mãnh liệt và say đắm, nhưng giờ đây em đã tìm thấy được tình yêu đích thực của mình anh à! Không cần em nói ra người ấy cũng hiểu những suy nghĩ trong em. Em xin lỗi, anh là tình yêu đầu, anh đã cho em cảm nhận tình yêu đầu tiên thật hạnh phúc nhưng giờ đây em cần một bờ vai để em dựa vào. Hãy quên em đi và tìm cho mình một người con gái yêu anh hơn em anh nhé!"

Huy đứng đó, một mình, trong cái lạnh của mùa đông Hà Nội.

2.

Trời sang thu.

"Alo, cuối tuần này mày đi họp lớp chứ Huy?"

"Uh, vẫn chỗ cũ đúng không mày?"

"Uh, 9h nha mày, đến trễ là bị phạt đó"

Huy ngồi đó, trong căn phòng tối không một tiếng ồn, Huy đang cố gắng làm cho xong dự án "KFC2012". Sau cái dự án này có lẽ Huy sẽ được thăng chức. Huy giờ đã lạnh lùng hơn rất nhiều, đã trưởng thành hơn, đã là một con người khác: bản lĩnh hơn, đàn ông hơn. Vẫn giọng nói Hà Thành cuốn hút ấy, vẫn khuôn mặt ấy, chỉ có một điều đã thay đổi. Huy không còn là một Huy hay cười trước kia nữa.

Bạn bè lâu ngày gặp lại, ai giờ cũng đã thành đạt, trong số ấy Huy vẫn được xem là thành đạt nhất, một Giám Đốc của INT Group , một căn hộ chung cư tuyệt vời, một em xế hộp đời mới...chỉ có điều Huy vẫn độc thân, vẫn là mục tiêu của các cô gái trẻ.

Mặc dù cùng sống và làm việc tại thủ đô nhưng vòng xoáy công việc đã làm cho bạn bè ít được gặp nhau. Những dịp như thế này, bạn bè anh em mới được tụ tập. Huy vui mừng vì bạn bè đứa nào giờ cũng đã ổn định: "Thằng Hải dê, nhìn dê dậy mà chung thủy thật, cưới vợ là lặn tăm luôn. Hà Anh thì sau khi theo chồng sang Nhật, giờ cũng đã có một cơ ngơi kha khá, cũng mừng cho nó phận đàn bà phải theo chồng xa xứ. Tuấn "xì ke" thì đã là Giám đốc của một công ty tại Sài Gòn làm ăn ngon lắm nên giờ bụng nó mới phệ ra như vậy. Thảo Ly, bà chằn khó ưa, giờ sao dễ thương và hiền đến thế, chắc là đang yêu đây".........

Đang mải suy tư về lũ bạn cũ, Huy bị đánh thức bởi sự xuất hiện của Hiểu Đan. Đan vẫn đẹp như xưa, vẻ đẹp mặn mà của người con gái Hà Thành. Đan mặc một chiếc váy đen, bó sát, cổ chéo càng làm nổi bật những đường cong trên cơ thể của Đan.

- Xin lỗi mọi người Đan tới trễ, kẹt xe dữ quá.

- Không sao người đẹp chưa đến thì tiệc sao bắt đầu được, Hải "dê" cất tiếng.

- Ơ, sao Đan không đi cùng Huy hả?

Một câu hỏi của ai đó làm Huy nín lặng, muốn nghe một lời nói của Hiểu Đan.

Không khí như chùng xuống, có lẽ cả lớp cũng đã hiểu được một chuyện tình tan vỡ. Đan và Huy chia tay lặng lẽ, không ai biết trừ những đứa bạn thân thiết nhất. Vì vậy mà lớp vẫn tưởng câu chuyện tình đó vẫn đang được viết tiếp.

Khánh biết mình đã lỡ lời nên đã phá tan bầu không khí im lặng đó bằng một câu chuyện cười. Buổi họp lớp diễn ra thật vui vẻ, và náo nhiệt. Những câu chuyện về công việc, gia đình, tình yêu đã làm cho thời gian trôi qua thật nhanh. Thoáng chốc cũng đã gần 10h đêm, những đứa có chồng, con dại đều lần lượt ra về. Chỉ còn lại chừng 10 đứa còn độc thân, không vướng bận gì hết là rủ nhau đi tăng 3.

...

Bước ra từ quán Kraoke, Tiến "nổ" đề nghị cả nhóm lượn lờ ngắm đêm Hà Nội. Nó bảo, lâu lắm rồi không có thời gian để nhìn lại vẻ đẹp của thủ đô yêu dấu. Nó nhớ hồi còn đi học, cả lớp đã trốn trại đi lượn lờ quanh thủ đô để rồi bị phạt lao động công ích 1 tuần liền. Ý kiến nó đưa ra được duyệt ngay lập tức. Có lẽ đứa nào cũng quá bận rộn với cuộc sống mưu sinh hằng ngày, lâu lắm rồi thèm được nhớ lại ngày xưa. Cả nhóm 10 đứa, leo lên 3 xế hộp lượn lờ khắp các con phố của Hà Nội, từ phố Hàng Bạc, Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Tre......Và điểm dừng chân cuối cùng là trường Kinh Tế, mái trường gắn bó kỷ niệm sinh viên của cả hội.

Thoáng một cái đã gần 3h sáng, ai nấy cũng đã thấm mệt.

"Mày đưa Đan về nhà đi, nó cùng đường với mày đó, bọn tao về trước", Hải nói rồi cùng mấy đứa chào Đan và Huy.

Chỉ còn lại Đan và Huy trên xe.

- Em vẫn khỏe chứ?

- Em vẫn khỏe, còn anh, vẫn chưa lấy vợ hả?

- Uh, công việc lu bu quá, không có thời gian em à. Em và anh ấy vẫn tốt chứ?

- Dạ, bọn em vẫn tốt.

"An empty street,
An empty house,
A hole inside my heart,
I'm all alone and the rooms are getting smaller....."

- Anh vẫn thích nghe bài này hả?

- Em không thích hả? Để anh đổi bài khác.

- Không sao đâu anh.

...

- Em về nhé! Chúc em ngủ ngon!

Hiểu Đan cố gắng không để Huy thấy được giọt nước mắt đang rơi từ từ trên khóe mắt cô.

Những ngày sau đó, Huy vẫn không liên lạc với Đan, dù bạn bè đã cho Huy số điện thoại. Huy chỉ cần biết Đan vẫn hạnh phúc, vẫn mạnh khỏe là Huy đã cảm thấy vui. Huy không muốn làm xáo trộn cuộc sống của Đan. Huy vẫn tiếp tục với cuộc sống hằng ngày lặp đi lặp lại suốt 3 năm qua.

***

3.

- Ngày mai mình về ra mắt bố mẹ anh nhé!

- Mai anh bận rồi...

- Mai là chủ nhật mà, bố mẹ mong anh lắm.

- Em về đi, nói bố mẹ anh xin lỗi

- Anh bận gì vậy?

- Công ty có việc đột xuất....

- Sao dạo này anh cứ lảng tránh em vậy, có chuyện gì hả anh?

- Không có chuyện gì cả, em đa nghi quá, anh đi làm đây.

Hiểu Đan một mình lặng lẽ ngồi trong căn phòng, cô nhận ra có một bức tường vô hình nào đó đang cản trở tình yêu của cô - Mối tình mà cô đã đánh đổi biết bao thứ quan trọng.

Cuộc gặp định mệnh 3 năm về trước, đã làm Đan bị cuốn vào tình yêu với Minh Quang. Anh lớn hơn cô 5 tuổi, là kiến trúc sư tài năng từ Mỹ trở về. Anh hiểu đời và rành đời hơn cô. Ở anh là cái gì đó, từng trãi, và lạnh lùng. Anh khác với Phạm Huy, anh không chiều chuộng cô như Phạm Huy, nhưng anh khiến con tim cô phải thao thức, không gặp anh dù chỉ một ngày cũng làm cô điên đảo. Trái tim cô như gục ngã dưới chân anh. Yêu anh cô dường như đánh mất chính mình. Cô yêu anh như thể anh là tất cả, cảm giác ở bên anh không giống như cảm giác ở bên cạnh Phạm Huy. Bên cạnh anh cô thấy mình như một người phụ nữ, yêu thương và được yêu thương. Còn ở bên Phạm Huy, cô thấy mình hư hỏng, cô được chiều chuộng quá mức. Phạm Huy không bao giờ làm trái ý cô, luôn làm theo mọi sở thích dù là điên rồ của cô còn Minh Quang thì không. Anh sống ở Mỹ đủ lâu, để tạo cho mình một lối sống phóng túng, tự do. Anh yêu cô nhưng anh không muốn cô ràng buộc anh...

"Xin chào! cô có phải là Hiểu Đan không?"

"Vâng là tôi đây, cô là?"

"Tôi là Venus Trần, tôi là vợ sắp cưới của anh Quang."

Trong giây phút ấy, cả thế giới như đỗ sụp dưới chân Hiểu Đan...

***

Đan giờ đây đã là CEO của tập đoàn KIMDT International chi nhánh tại Việt Nam. Đan là hình mẫu lý tưởng của những người đàn ông thành đạt, giỏi giang, xinh đẹp lại có một công việc thu nhập cao. Nhưng Đan tránh né những người đàn ông có ý định tán cô. Từ sau cuộc tình đỗ vỡ với Minh Quang, Hiểu Đan nhận ra rằng, không người nào có thể mang lại hạnh phúc cho cô ngoài Phạm Huy. Đan đã đánh mất đi người con trai tuyệt vời ấy.

Đan dường như đã tưởng rằng, Minh Quang mới là bờ vai, là bến đỗ của cô, nhưng...

Ngoài trời mưa vẫn đang nặng hạt.

...

Huy  rời công ty về căn hộ của mình, lặng lẽ và một mình.

Giàu có, đẹp trai, trí thức, là đối tượng của bao cô gái nhưng Huy vẫn cô đơn. Nói đúng hơn Huy vẫn khép mình với tình yêu. Dường như Huy vẫn không thể quên được người con gái đã làm Huy tan nát.

***

Lại một mùa đông nữa trôi qua, Hà Nội mùa đông, mùa đông Hà Nội, vẫn cái lạnh đến run người.

Vẫn cảm giác đó, lạnh lẽo cô đơn.

Huy lang thang trên những con phố thân quen. Không biết điều gì đã đưa đẩy Huy dừng chân tại Hồ Tây. Huy lang thang bước dạo dọc bờ Hồ.

"Sao mình lại đến đây nhỉ?" Hiểu Đan không biết tại sao cô lại không về thẳng nhà mà lại dừng chân tại Hồ Tây. Cô lang thang một mình bước đi, mặc cho bây giờ đã là 6h tối, mọi người đã quay về nhà sau một ngày làm việc vất vả. Cô không biết tại sao cô lại dừng chân tại chỗ này, nơi mà cô đã tuột mất người con trai yêu cô hơn tất cả, mối tình đầu đẹp như trong truyện cổ tích.

Đang ngẩn ngơ nghĩ ngợi về những kỷ niệm cũ, cô bị đánh thức bởi bóng dáng của một người thân thuộc...đang tiến gần đến chỗ cô.

"Trời lạnh lắm! sao em mặc mong manh vậy?"

"Có lạnh lắm đâu anh? Sao anh lại ở đây?"

"Anh không biết? Còn em?"

"Em cũng không biết"

Mùa đông lạnh lẽo thật đấy, mùa đông Hà Nội càng lạnh lẽo hơn, mùa đông có thể bắt đầu một tình yêu mà cũng kết thúc một cuộc tình.

Đôi khi chúng ta cứ cố gắng kiếm tìm hạnh phúc ở quá xa xôi mà quên mất rằng đôi khi hạnh phúc cũng thật gần.

Tác giả : Kathy

Hoàng "tư bản" (Truyện ngắn)


"- Đánh cho chết cái con đĩ chó giựt chồng người ta đi. Mới nứt mắt ra đã đi làm đĩ. Rạch nát mặt nó cho tao, tội đâu tao chịu!"

Từ Đà nẵng, ba má tôi dắt díu cả gia đình về Saigon năm tôi tròn 5 tuổi.

Năm tôi lên 10, nhà tôi đã trở thành khá giả nhất trong hẻm cây điệp nằm sâu sau lưng ngã tư Bảy hiền, ngoằn ngèo bên trong nữa là khu chuồng Bò, nơi cư ngụ của khu gia binh cũ và những gia đình tản cư lang bạt sau này. Ba má tôi mua 1 mảnh đất khoảng 500m2 ngay đầu hẻm, sau nhà có vườn cây ăn trái 4 mùa , trước nhà là 1 vườn hoa , và khoảnh sân cỏ rộng xanh mướt. Gian trước nhà khá rộng, ba tôi để 2 bàn bóng bàn cho con nít thuê đánh theo giờ.

Thường buổi chiều sau giờ tan học là khi bàn bóng bàn của nhà tôi rộn rã nhất. Lũ con nít trong hẻm chạy túa ra tranh nhau tập đánh, bọn con trai choai choai và mấy anh vừa mới lớn cũng tụ tập lại đánh chơi cho vui hoặc hăng máu lên thì có cá độ ăn thua hẳn hoi.

Tôi được giao nhiệm vụ ngồi canh giờ thu tiền kiêm cả lượm banh, cứ sau 1 giờ là tôi lại lấy phấn trắng vạch 1 vạch lên bảng đen cho dể nhớ.

Ngồi bên cạnh tôi luôn luôn là Hoàng, nhà Hoàng ở trong xóm chuồng Bò, tuy trạc tuổi tôi nhưng Hoàng trông già trước tuổi và lúc nào cũng phảng phất vẻ u buồn cam chịu. Hoàng khác hẳn mấy đứa con nít trong xóm, luôn ăn mặc chỉnh tề dù trời mưa hay nắng, áo chemise ngắn tay kẻ ca rô ủi thẳng nếp hẳn hoi, quần Tây popelin màu xanh dương, chân đi dép da sạch sẽ.Trong khi lũ con nít bằng tuổi tôi thì luôn ở trần, mặc độc chiếc quần xà lỏn, đi chân đất hoặc tươm tất lắm cũng lẹp kẹp đôi dép nhựa mòn quai. Mặt Hoàng sáng sủa, hiền lành, với những đường nét thanh tú rõ rệt không giống mấy đứa con trai trạc tuổi phơi nắng đen nhẻm hay lau chau lanh chanh hoặc du côn thích gây sự.

Có phải vì thế mà tôi hay nghe tụi con nít trong xóm cười hinh hích gọi Hoàng là Hoàng Tư bản, hoặc ngắn gọn là Tư bản. Chẳng đứa nào muốn chơi với Hoàng, tụi con nít thường là cô lập, hoặc tránh né Hoàng từ xa hoặc là châm chọc khiêu khích, tệ nhất có khi còn kiếm chuyện bắt nạt, dụ dổ để bắt Hoàng trả tiền bóng bàn, mà Hoàng thì lúc nào cũng rung rĩnh tiền trong túi và lúc nào cũng nhẫn nhục lặng lẻ đưa tiền ra ngay khi có ai vừa có ý hỏi I như bổn phận của Hoàng là trả tiền để được mọi người chấp nhận và hòa mình được với đám trẻ.

Tôi ức thay cho Hoàng, tính tôi vốn ngang tàng và lì lợm, tôi khó chịu ra mặt mỗi khi Hoàng bị ăn hiếp hay khi Hoàng nhẫn nhục nghe theo lời đám trẻ hay kiếm chuyện gây sự. Có lần, tôi vứt tiền trả lại cho Hoàng khi tụi con trai chơi xong 2 ván, hất hàm kêu Hoàng trả tiền như mọi khi:

- Gì kỳ dzậy? ai chơi thì người đó trả tiền , bắt người ta trả hoài là sao?

- Nó không trả tiền ai cho nó ngồi đây. Ai cho nó chơi với tụi này - Đức tồ to lớn nhất bọn trợn mắt nạt lại tôi - Bây giờ mày có trả hay không hả Tư bản? Mai không cho mày đi chơi với tụi tao nữa à nghe!

Hoàng lẳng lặng móc tiền xếp thẳng thớm từ trong túi áo chemise đưa cho tôi, đôi mắt to đen buồn bã. Tụi nhóc cười hinh hích với nhau:

- Thôi đi về, chơi nhiu đây đủ rồi. Mai chơi tiếp.

Hoàng chưa về nhà theo tụi bạn, nó luôn ngồi ở nhà tôi mãi đến khi hết giờ cùng với tôi gập bàn lại xếp vào 1 góc thì mới lủi thủi đi về. Tôi rủ rê Hoàng:

- Chơi với tui không? Giờ không có ai mướn nữa thì 2 đứa mình tập đi.

Mắt Hoàng sáng lên nhìn tôi đầy cảm kích. Tôi vừa giao banh cho Hoàng vừa hỏi chuyện:

- Bộ nhà Hoàng khá lắm hả? sao lúc nào thấy cũng có tiền xài.

- Nhà tui có 4 người, chị Hai tui lớn nhất rồi đến tui và mấy đứa em gái. Ba má tui già rồi, bị bệnh nặng, có mình chị Hai mới có 19 tuổi mà làm nuôi cả nhà.

Tôi chợt tò mò:

- Dzậy sao tụi nó kêu Hoàng là Hoàng tư bản? Tư bản là sao?

Hoàng chợt dừng tay tiêu banh giữa chừng, quả bóng tròn hụt hẫng rớt xuống chân , mắt Hoàng tối sầm lại, và Hoàng quầy quả bỏ về , đầu cúi thấp, không nói với tôi 1 lời nào. Tôi bối rối đứng nhìn theo, tự nhiên thấy buồn buồn mà không hiểu lý do.

Cách mấy ngày sau, Hoàng mới trở lại nhà tôi chơi, nhưng chỉ ngồi 1 góc nhìn mọi người cười nói vui vẻ, và cố tránh mặt tôi, dù tôi đã cố gắng làm lành bắt chuyện mấy lần. Từ đó tôi cố ý nghe ngóng chuyện về nhà của Hoàng, chỉ biết là chị gái duy nhất của Hoàng rất đẹp, con gái người Bắc xóm đạo thường rất đẹp và ngoan, hay để tóc thề đen rưng rức thả kín lưng áo dài trắng mỗi lần đi lễ nhà thờ. Tôi nghe đồn chị Hoàng đẹp nhất xóm, ba Hoàng bị nghiện thuốc phiện nặng, quanh năm nằm mẹp góc nhà, mẹ Hoàng sinh con nhiều nên mất sức lao động, chỉ quanh quẩn chăm sóc đàn con nhỏ nhất mới 2 tuổi. Chị Hoàng bỏ học ngang năm lớp 10 và đi làm nuôi cả nhà. Chỉ có Hoàng, là con trai duy nhất trong nhà là được chăm sóc và học hành tới nơi tới chốn.

Mấy hôm liên tục Hoàng không đến nhà tôi chơi nữa, tôi bức rức đúng ngồi không yên. Nhìn thấy tôi nhấp nhổm, Đức tồ bô bô la to:

- Nhớ Hoàng tư bản rồi phải không? Thằng đó hết tiền đi chơi rồi. CHị gái nó nghĩ việc mấy bữa nay không đi bán nữa, lấy tiền đâu mà cho nó xài.

- Chị nó bán cái gì? - Tôi lật đật hỏi.

Đức tồ toét miệng cười khùng khục, khả ố :

- Bán cái ..tư bản đó...biết rồi mà còn làm bộ hỏi nữa...

Tôi chưa kịp giằng tay Đức tồ hỏi tới thì đã nghe có tiếng người xôn xao, tụi con nít chạy rầm rập trước ngõ:

- Nhà thằng Hoàng có chuyện lớn rồi!

Tự nhiên lòng tôi nóng như lửa đốt, tôi lật đật chạy theo mọi người về xóm dưới mà quên mất lời mẹ tôi dặn là không bao giờ được bén mảng vào khu chuồng Bò.

Trước rào hoa dâm bụt nhà Hoàng đã có hơn chục người đứng vây quanh, trong nhà có tiếng đàn bà la hét và có tiếng khóc lóc van xin.

Tôi lật đật chen vào giữa đám đông và giật mình kinh hãi trước cảnh tượng đang diễn ra trên sân xi măng, chị gái Hoàng rũ rượi tóc tai che kín mặt nằm ngay giữa sân, đè bên trên là 2 người đàn bà to lớn hung dữ đang lăm lăm lưỡi dao lam và kéo trên tay, sau lưng là 1 người đàn bà sồ sề khác vừa quấn lại búi tóc vừa gào thét lạc giọng:

- Đánh cho chết cái con đỉ chó giựt chồng người ta đi. Mới nứt mắt ra đã đi làm đĩ. Rạch nát mặt nó cho tao, tội đâu tao chịu!

Đám đông có tiếng cười khúc khích, có tiếng la theo phụ họa:

- Đáng đời con nhà hư đốn, mới nhỏ đã mất nết.

- Đúng rồi, lột đồ nó ra, cạo đầu thả rong khắp xóm cho nó nhục nhã, chừa cái thói cướp chồng người ta.

Chị Hoàng nằm lăn lộn dưới đất chấp tay khóc lóc van xin, áo quần rách tả tơi. Lũ em gái của Hoàng ngồi chết lặng trong góc nhà nhìn ra, trong khi 2 ông bà già khóc tỉ ti lạy sống lạy chết đám người đàn bà tha cho con gái. Xoẹt 1 tiếng sắt nhọn, mái tóc đen nhức của chị Hoàng đã bay lã tã khắp mặt sân, chị của Hoàng năm ôm kín mặt lăn lộn đau đớn. Từ phía sau tôi nghe tiếng Hoàng thét lên lanh lảnh:

- Mấy người làm gì vậy, bỏ chị Hai ra!

Hoàng nhào lăn xả vào 2 người đàn bà đang giơ cao lưởi dao lam sáng lóa. Có tiếng rú lên kinh hoàng trong đám đông, lưởi dao lam đã rach sắt ngọt lên mặt Hoàng, máu đỏ tuôn ra nhòe nhoẹt trên khuôn mặt khôi ngô trắng bợt. Tôi không biết bằng cách nào đã gào lên bằng tất cả sức của mình:

- Công an tới kìa! Mấy người giết chết người ta rồi!

Đám đông nháo nhào bỏ chạy, quả thật công an đã tới và bố mẹ tôi cũng nhào vào vất vả lôi tôi đang đứng chết trân nhìn Hoàng quằn quại trên sân.

Về đến nhà, thấy thằng em út ngồi vắt vẻo trên nhánh mận, tôi không đét vào mông nó như mọi lần mà tự nhiên ôm em chặt cứng vào lòng khóc nức nở. Đêm đó tôi sốt mê man đến mấy tuần lễ mới khỏi bệnh.

Tôi không gặp lại Hoàng nữa. Nghe nói cả nhà đã dọn đi rất xa, vết sẹo trên mặt Hoàng sâu và chằng chịt đã làm biến dạng khuôn mặt tuấn tú của bạn tôi. Về sau nghe nói Hoàng cũng thành dân anh chị và vào tù nhiều lần.

Và từ đó tôi không còn thiết chơi bóng bàn nữa.

Tác giả : Đang cập nhật

Huyền thoại phần mía ngọn (Truyện ngắn)


Mùa hạ năm nay mưa nhiều. Dưới bầu trời mưa luôn có người vui và có người buồn. Người vui vì trời đỡ oi hơn, không khí lành lại sau cơn mưa dông chiều. Người buồn vì gánh tào phớ lướt thướt, hi vọng tan dần trong làn mưa. Người vui vì khoai sắn mọc nhanh như thổi trên đồi, người buồn vì nước mắt rơi trên những đồng muối hoà theo hạt mưa rơi. Có chú nhóc hoan hỉ mút chè ế đựng trong những túi ni lông, như không hay biết có hai đứa em gái bán chè chiều nay chạy mưa, về sớm, đang ngồi thút thít trong góc nhà mình.

Cuộc đời này luôn có vui có buồn, như cái áo luôn có mặt trái, mặt phải. Làm sao như chiếc áo may cho trẻ con, mặt phải rất đẹp nhưng mặt trái cũng được may rất tinh tế, khéo léo, để làn da trẻ con nhạy cảm không đau khi tiếp xúc những đường gân áo (Vì thế mả quần áo trẻ con ở nước ngoài luôn đắt hơn quần áo người lớn)? Làm sao để niềm vui của người này không là nỗi buồn của người kia? Làm sao để công nghiệp hóa một ngôi làng nhưng lại không ung thư hóa dân làng? Làm sao để tăng lợi nhuận đầu tư nhưng đừng đổ chất thải ám hại môi trường sống? Làm sao để tăng trưởng, để giàu có hơn, nhưng đừng bức tử nguồn nước cho mai sau, đừng để những con kênh thành kênh nước đen, đừng để những dòng sông thành sông chết? Làm sao để sân golf mang niềm vui cho người cầm gậy nhưng không mang nỗi buồn cho người cầm cuốc cầm cày? Làm sao cho 18 lỗ, 32 lỗ không thể không lấp đầy bởi nỗi lo của người nông dân mất đất?

Niềm vui của người này không phải là nỗi buồn của người kia. Chỉ có thể là thế khi mình biết nghĩ đến người khác. Mình không nói cho hả giận khi người khác nhói lòng. Mình không chỉ lo cho được việc mình mặc ai kia khổ sở. Tôi có đọc một truyện ngắn của Tổng Thư kí tòa soạn Sinh Viên Việt Nam – Hoa Học Trò mang tên Huyền thoại phần mía ngọn. Câu chuyện trả lời câu hỏi khi nào em lớn? Câu trả lời khi nào em biết nhận phần mía ngọn, đề phần mía gốc cho người khác. Ấy là khi em lớn, vịt con xấu xí sẽ biến thành thiên nga.

Không ai muốn làm người xấu xí. Có phải vì thế mà ngày mùa, người dân nghèo quê tôi có thể sống ấm bằng nghề mót lúa. Có phải vì thế mà mỗi khi thu hoạch khoai lang, mẹ tôi để lại nhiều củ khoai nhỏ không vặt hết, để rồi chiều tối có đám trẻ con làng bên qua vặt lại. Nhưng đứa trẻ con sau cơn mưa, cứ nhìn những chồi non nhú lên ruộng khoai là biết ngay dưới lớp đất mỏng có những củ khoai sót mẹ tôi có tình để lại. Có phải vì thế mà truyện cố tích nói rằng chỉ nên may túi 3 gang không là túi 7 gang?

Vô cảm với người khác là thiểu năng cảm xúc. Còn tệ hơn cả thiểu năng trí tuệ. Bởi vì thiểu năng cảm xúc nghĩa là dù không phải trời bắt tội, em cũng đã bị tật nguyền ngay trong cơ thể khỏẻ mạnh, đẹp đẽ của chính mình.

Tác giả : Đoàn Công Lê Huy

mSexy Ứng dụng xem video 18+ (Game Việt)

Ứng dụng mSexy là một phiên bản đầy đủ của dịch vụ xem video trên cả 3 nền tảng iOs, Android và J2ME. Vì vậy các chức năng và trải nghiệm xem video độ nét cao như chúng tôi đã và đang phục vụ trên máy tính vẫn giữ nguyên.Kể từ khi ra đời thì ứng dụng mSexy quả thực là một “viên ngọc quí”. Ứng dụng đã cuốn hút người dùng bởi tốc độ tối ưu hóa của nó, nội dung phong phú, cập nhật liên tục. Đến nay mSexy đã trở thành ứng dụng chơi video tốt nhất dành cho iphone, android…
Ảnh giới thiệu game :
Phiên bản hiện tại : v1.1
Game cho Android : 2.1 và mới hơn
Thể loại : Trò chơi điện tử & Hành động
Dung lượng : 1MB

Hãy truy cập gamekhung.blogspot.com để tải nhiều game khủng nhé. 

SimSimi v5.1.9.1 (App cho Android)

Đây có thể được coi là một trong những ứng dụng giải trí hay nhất. Phải nói rằng nói chuyện với con gà mắt dậy này giảm stress cực tốt. Đua lúc những câu trả lời của nó làm cho mình phát bực nhưng lại vô cùng buồn  cười và ngộ ngĩnh.
Ảnh giới thiệu game :
Video giới thiệu game :
Phiên bản hiện tại : v5.1.9.1
Game cho Android : 2.1 và mới hơn
Thể loại : Giải trí
Dung lượng : 5.03MB
Link tham khảo từ Google Play : Android Market

Hãy truy cập gamekhung.blogspot.com để tải nhiều game khủng nhé.

Đây là một trong những game mà Gamekhung.blogspot.com mất rất nhiều công để tìm kiếm và up lên, nên hi vọng được các bạn ủng hộ bằng cách ấn share Facebook hoặc Google + ở bên góc phải nhé. Tks các bạn nhiều.

Tải luôn (Bản chuẩn Google không quảng cáo dành cho Mobile)

Chú ý : Link chỉ hỗ trợ trên 3G/GPR

Tải luôn (Có quảng cáo dành cho PC hoặc tải qua wifi)

Support : Guide | Blogspot Tips | Television | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn namkna.blogspot.com khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2011. Test - Game - Khung - All Rights Reserved
Design by Namkna
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Six million namkna template bynamkna